Hãy phượt với đam mê và văn minh của giới trẻ

Mấy hôm trước Sài Gòn mưa tầm tã thực đã làm mình nhớ đến con mưa đầu mùa ở Tà Năng Phan Dũng (TN-PD) rồi nhưng lười như hủi nên mình nhây nhưa mãi đến hôm nay mới chịu ngồi nghiêm túc gõ cho nốt vài dòng, đăng cho xong cái clip cái ảnh để sau này Facebook nó còn nhắc cho nhớ về hành trình của tuổi trẻ. 

Đùa tí cho vui thôi chứ giờ mình đùa thiệt này mình sẽ kể chơi 3 câu chuyện random mình “dính” phải nhưng cực quan trọng trong chuyến hành trình này. Bạn bè láng giềng thân thuộc ai lỡ đọc cái post này rồi mà cũng lỡ có ý định đi hành xác như mình thì khuyên chân thành là hãy đọc hết và nhớ kỹ kỹ nhé! Tốt chớ chả thừa đâu.

Thể lực: Nên tập thể dục một xíu xiu nhé (2,3 ngày cũng được nữa, chỉ leo cầu thang thôi cũng được nữa). Đừng như mình! Công nhận mình vừa lì vừa ngu lại vừa yếu lại còn chẳng chuẩn bị một tí nào, cứ nghênh ngang vậy thôi và rồi lãnh đủ. Mới đầu mình rong chơi nhảy nhót cả ngày, sung sức như một con bò tót Tây Ban Nha chính hiệu không khác là bao, tầm đâu chiều tối là ôi thôi lồng ngực mình lên cơn đau dữ dội! Thật khi đấy có đứa nào chọc vào tí chắc mình vỡ ngực mà chết, con tim nó đập bùng bùng muốn phọt cả ra ngoài chứ chẳng chơi, đập còn hơn tốc độ khi đứng kế “Crush Quàng Thuợng” cơ, mỗi lần đập là một lần mình tái tê tê tái… Dĩ nhiên mình chẳng có vấn đề gì về tim mạch và là thanh niên chất lượng chính hiệu, ăn uống heo-thy, nghỉ ngơi khá đủ, mỗi tội mình là bà nội của con lười nên KHÔNG BAO GIỜ chơi thể thao, gym lại càng không! Từ nay mình sẽ thủ thỉ với bản thân mỗi ngày xem có thương lượng bắt nó chịu vận động hơn được không… Làm ơn đừng bắt chước mình, đau bỏ mẹ ý, lại còn hoang mang tâm lý dẫn đến phải tốn tiền đi bác sĩ kiểm tra đo điện tim các kiểu chỉ để trấn an và kết quả vẫn chỉ là “do con thiếu vận động”…

Tiêu chảy: Ôi mình cay vụ này lắm cho nên mình nói hoạch toẹt luôn! Nếu bạn có hệ tiêu hoá không ổn và mẫn cảm như mình, bạn nghĩ ngay đến thuốc hỗ trợ các kiểu, than hoạt tính, Smecta, Imodium… right? Mình bảo này, dẹp hết đi, chúng nó không hiệu nghiệm đâu huhu! Điều bạn cần là hãy chỉ ăn mì tôm, thức ăn đóng gói hoặc nếu đã trót bị “anh Tào” ghé thăm thì cần đôi chân thật khoẻ để chạy và thiệt nhiều giấy, à một cây gậy để đào lỗ mọi lúc mọi nơi nữa cố hết sức hoang dã trong sự văn minh không gây ô nhiễm môi trường. Mình biết thân biết phận lắm, uống thuốc phòng bị đầy đủ từ ngày đầu ý, ăn uống cũng thiệt là khép nép cẩn thận không dám ăn tạp như ở nhà đâu, vài miếng gà nướng vài miếng thịt kho… và rồi mình có cả đêm quằn quại không tài nào ngủ được, ok fine! Đến tận sáng lúc mọi người ăn mì kèm gà nướng và rau ngon lành, uống cà phê sữa, milo gói các kiểu thì mình lại ăn mỗi ly mì tôm tẻ nhạt, vì mình có dám ăn đâu. Chả nhẽ lại để cả ngày lẹt đẹt theo sau đoàn và lạc luôn trong rừng vì tội bắn pháo bông quá liên tục thiếu kiểm soát à! Đâu thể nào chứ?

Áo mưa: Dù là mùa nắng, nắng thấy mẹ thì cũng nhớ MANG ÁO MƯA! Đừng như mình! Cũng vì cái tội ngu lại lì mà mình và nguyên team ướt mèm, cũng may mình căn dặn khá kỹ khoản đóng gói quần áo vào túi phòng mưa đột xuất, chứ nếu không thì mưa ướt luôn đồ dự phòng chẳng có gì mà thay thì có phải mình ăn cám với cả lũ rồi không? Đến nơi đây thì “nắng mưa là chuyện của giời” thiệt đấy, chả có mà dự trù dự tính được đâu cho nên là hãy mang áo mưa để bảo vệ chính mình nhé các đồng chí! Ai muốn hiểu kiểu gì cũng được sất, túm lại là nhớ MANG ÁO MƯA!

Còn lại những điều cần chuẩn bị cho một chuyến trekking thì bà con họ hàng có thể hỏi anh google tiếp, ảnh giải đáp từ a đến á. Riêng những cái trên thì đã được đúc kết từ người thật việc thật (là mình) ra nên đừng có mà ráng đi ngược lại với mình chỉ để chứng minh cho cực thân.

Nếu ví cuộc đời là những chuyến đi thì mở mắt ra bạn nên đi Tà Năng đầu tiên đi, mình bảo thật. Đi để thấy bản thân thiệt là giỏi và lì lợm, để thấy những đứa bạn xung quanh mình thật dễ thương và những người xa lạ đi cùng thỉnh thoảng cũng khả ái biết bao. Mỗi lúc leo mệt phờ cả người á, nhìn bạn bè nó nán lại chờ mình mà muốn mọc cánh bay đến ôm tụi nó gì đâu… (đùa thôi chứ mình đâu có dám, mồ hôi mồ kê thúi rình ai mà thèm ôm ai mà cho ôm).

Ngày còn nhỏ ước mơ bao nhiêu cũng chưa nghĩ sẽ có một ngày mình đặt từng bước chân đến những núi và đồi này đâu. Tất cả toàn hiện diện trong trí óc mình bằng những bộ phim cổ trang rồi truyện chưởng. Ngày qua ngày thầm yêu thích và mơ ước như thế, rồi bây giờ mình lớn đùng rồi, mình cũng đặt chân đến được thật luôn! Khác mỗi cái mình không có mấy bộ đồ quằn quện dài thượt như thời Cô Long Dương Quá thôi.

Cảm ơn đời vì tất cả, em viết và chọn hình chọn clip xong roài em mệt lắm ý, em phải lăn đùng ra thở thôi. Hồi ký Tà Năng Phan Dũng Frist time của em xin khép lại tại đây. Ngủ ngon và hẹn gặp lại nhé cả nhà.

Bắp | Giaitrinews.vn
Nguồn: Những người bạn của tôi

Loading...

Tin liên quan